Có những lần khẽ bước Huế nhẹ qua
Đứng trước nhà anh nhìn cánh hoa mới nở
Gió rung rinh một khung trời chớm mở
Nắng dạt dào ôi những ước mơ xa…
Anh đi vắng để tâm hồn Huế lặng
Lặng thương người bao những bước bôn ba
Ôi chiều này nghe khe khẽ một bài ca
Nhớ thương người ôi mãi dặng đường xa…

Qua ngõ nhà anh…

Ôi chao,
Trả lờiXóaHình như Ngọc lạc vào nhà Huế thương rồi…
Có phải Huế thương thương đó ko hè…
Hihi,
XóaCó phải Ngọc đấy không !
Đúng là Huế thương rồi đây nè… hjhj